Thứ Sáu, 21 tháng 2, 2014

Người dan ba câm bao bọc trẻ bị bỏ rơi

Tháng 11 , trời Đà Nẵng mưa như trút nước , tôi ghé vào BVĐN thăm người bạn đang nằm chữa trị tại đây. Trong nhà cầu nhộn nhịp người tương hỗ , tôi chợt thấy một người đàn bà dáng sắc trắng , lưng hơi còng , tay cầm xấp vé số chìa ra , miệng ú ớ mời khách. Hỏi chuyện mới biết , bà tên Hồng nhưng không rõ quê nhà ở đâu.Theo nhiều người làm lâu năm ở bệnh viện cho biết , vào cuối những năm 60 của thế kỷ trước , bà được một người đàn ông đưa vào đây trị bệnh suyễn , rồi bỏ lại bà ở bệnh viện. Kể từ đó bà lớn lên tại bệnh viện , xem bệnh viện là nhà , lấy ghế đá làm giường; bầu bạn là những bệnh nhân nghèo , những y tá , hộ lý của bệnh viện. Những lúc mưa rét hay ốm yếu thì được các y tá , hộ lý cho vào các giường bệnh nhân trống để nằm nghỉ. Bất ngờ) mấy chục năm trôi qua , từ thế hệ này đến thế hệ khác làm nghề bác sỹ tại bệnh viện vẫn thấy người dan ba tật bệnh , lam lũ ngày ngày ở tại bệnh viện. Bà có một nghị lực thật phi thường.Không biết từ bao giờ và ai đã chỉ dẫn cho bà đi bán vé số. Tối tối bà đến đại lý vé số gần nhất lấy cho mình một tập để phục vụ người ốm cho một ngày mới. Nhân bàn của bà chính là chuye BVĐN , khách mua là những thân nhân của bệnh nhân. Ngồi ở nhà cầu , tay cầm xấp vé số , miệng luôn cười , ai thương xót thì mua giúp. Bà cho biết mỗi ngày bán khoảng 200 tờ vé số. Số tiền lời kiếm được , ngoài ăn uống , sinh hoạt hàng ngày , số còn lại bà giúp đỡ cho những đứa trẻ xấu số. Hưng thịnh người nghe tôi nhắc đến bà đã thuật chuyện câu chuyện về tấm lòng người dan ba câm xấu số ấy: Hễ nghe tin ở khoa Sản có bé bị mẹ bỏ rơi , dù đang bán vé số cho khách bà cũng vứt để chạy lên nhận nuôi , giúp đỡ. Bà chăm sóc những đứa trẻ bị bỏ rơi bằng một tình thương vô bờ bến , xem những đứa bé như chính con của mình dứt ruột đẻ ra.Đứa bé mà bà cưu mang , chăm sóc gần đây nhất là bé Rớt bị mẹ bỏ rơi khi mới sinh ra.Đã có hàng chục bé bị bỏ rơi được bà cưu mang , nuôi nấng. Hành động của bà khiến cho những người ở bệnh viện vô ngần cảm phục. Nhưng dù "nhặt" lại không ít những mảnh đời trẻ nhỏ bị bỏ rơi , bà vẫn sống lẻ loi giữa chốn ồn ã ở bệnh viện. Bởi lẽ , để đảm bảo tương lai của các cháu , bà đành rứt ruột trao các cháu lại cho các trọng tâm nuôi dạy trẻ. Bà hướng đến tương lai của những em nhỏ thay vì ích kỉ nghĩ cho niềm hạnh phúc được có người bầu bạn của mình. Hành động ấy , tấm lòng ấy khiến người ta không chỉ cảm phục mà tôn trọng bà rất nhiều. Khi chuyện trò về bà , một hộ lý ở Khoa Sản kể cho chúng ta nghe về những câu chuyện đầy cảm động như thế. Cách đây 5 tháng , một đứa trẻ xấu số lại bị bỏ rơi. Bà nhận giúp đỡ , đặt tên cho bé gái này là Rơi. Bà dẫn chúng ta vào thăm Rơi trong một căn phòng có lẽ chỉ dành riêng cho những đứa trẻ bị bỏ rơi ở đây. Một mình cô bé nằm buồn xo trong nôi như chính số phận của em. Bà đút sữa cho Rơi uống rồi ú ớ lời ru. Nhìn đứa bé , nước mắt bà lưng tròng , chúng ta cũng cảm động và nhận ra rằng , bà rất thương bé Rơi - tình thương chân thành từ trái tim của một người mẹ. Nhưng tôi biết , tình thương ấy dù có mãnh liệt đến đâu cũng chẳng thể nào giữ Rơi ở mãi bên cạnh bà. Bởi lẽ , bà là người đàn bà câm , tứ cố vô thân! từ biệt bà Hồng , trong tôi không thôi đau đáu về tương lai của người đàn bà xấu số đầy nghĩa hiệp. Mấy chục năm rồi bà tự nuôi thân và nuôi dưỡng cái tâm thiện của mình. Nhưng thời kì sẽ ăn mòn sức khỏe , khi bà không còn đủ sức để cầm xấp vé số đứng bán ở nhà cầu bệnh viện , ai sẽ chăm lo cho miếng ăn , giấc ngủ của bà! có lẽ , chưa bao giờ người dan ba câm ấy nghĩ cho bản thân mình khi bao lăm tiền nong , tình thương bà đều dồn cho những đứa trẻ bị bỏ rơi. Bởi bà mong những đứa trẻ sẽ bớt xấu số hơn bà. Tấm lòng ấy đáng cảm phục xiết bao nhiêu! .

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét